Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên

    Chào mừng quý vị đến với website của Trương Duy Linh

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Trang thơ >

    Tình Ca Toán Học

    Anh đi tìm em ở hai đầu trục số
    Không gian ba chiều cách trở
    Giữa hai đầu cận, ta lại thấy nhau
    Đúng không em,
    trong vô cực tình yêu

    Cuộc đời mình như phương trình vô định
    Phương pháp nào, tích phân hay chỉnh hợp
    Đường cong siêu việt nào anh dắt em đi
    Nhưng em ơi chớ ngại ngần chi
    Dù cuộc đời có quá nhiều tham biến
    Dù ngàn vectơ chỉ phương ta vẫn có một miền
    Điểm cực trị không đi vào vùng ảo
    Dù âm, dương nghịch đảo
    Ta vẫn bên nhau trong hàm chẵn em ơi
    Tình yêu ta còn đó giữa đời
    Như những tiên đề không bao giờ cũ
    Dù đứng hay xiên, dù cần hay đủ
    Giữa “n” chiều vẫn bất biến em ơi.

    Nếu miền Toán là cả một vùng trời
    Ta sẽ bên nhau trong vòng tay trìu mến
    Tìm đến nơi mà chúng mình muốn đến
    Hạnh phúc cuộc đời là phép cộng trong ta.
                                     
    Dương Thuỵ Anh

          Cho em mãi gọi là Cô
    Cô là cô giáo bố em
    Cũng là cô giáo của em bây giờ
    Đi qua một chặng tuổi thơ
    Bố thành người lớn, tóc cô ngả màu
    Sớm hôm nắng gió dãi dầu
    Mặc thời gian cứ qua cầu đời cô
    Biết bao thế hệ học trò
    Được cô nâng đỡ ước mơ cao vời
    Bố thường nhắc tới cô hoài
    (Nhìn em bố nhớ về thời đã qua)
    Cô là cô của bố mà
    Giờ em vẫn cứ gọi là cô thôi
    Đã bao thu đã qua rồi
    Tiếng cô trẻ mãi trên môi học trò.

                       Trần Lệ Quyên
                 Hồi xuân
    Tuổi xuân trôi tuột bao giờ
    Xuân về tìm thấy bất ngờ tuổi xuân.
    Phố phường nhộn nhịp bước chân
    Muôn hoa khoe sắc mùa xuân đã về
    Hương nồng thơm khắp đồng đê
    Lúa xuân trổ hạt, suối khe nước tràn
    Dáng huyền nghiêng cả thời gian
    Đào hồng, mai thắm trời ban cho nàng
    Mưa xuân vây hạt giăng màn
    Vườn xuân mơn mởn đầy tràn sức xuân
    Đọng trong hạt nước trong ngần
    Trời xuân ấm áp, bâng khuâng, nồng nàn.
    Đâu rồi làn gió mơn man
    Thoảng như hơi thở của nàng hôm nao
    Đâu rồi hương nhụy ngọt ngào
    Say như lời nói khát khao ân tình
    Xuân đem lộc biếc cho cành
    Bạc phơ tóc trắng lại xanh tình đầu
    Yêu em, anh tăng miếng trầu
    Cho môi em thắm, cho câu thơ nồng
    Bước chân rồi lại bước chân
    Cả mùa xuân ấy, một phần cho ta.

                          Nguyễn Văn Diên

                      Nhớ Thầy
    Con bâng khuâng đứng trước cổng trường
    Nhìn lớp cũ lòng con se lại
    Vẫn mái tóc hoa tiêu chốn ấy
    Vẫn bảng sờn năm tháng đi qua.

    Vẫn còn đây những gốc cây già
    Vẫn bàn ghế chưa có gì đổi khác
    Chỉ riêng con, không là con nữa
    Con không dám bước vào chốn ấy - ngày xưa.

    Tường mốc rêu bởi bao bận nắng mưa
    Hành lang dài vẫn hồn nhiên heo hút
    Một điều gì như ngỡ ngàng bất chợt
    Con chạnh lòng thấy mình đang trắng tay.

    Con không quên những lời dạy của thầy
    Buổi học cuối cùng vậy là xa mãi
    Chưa một lần thầy trò gặp lại
    Chưa một lần con tìm đến chốn xưa.

    Và hôm nay con lặng lẽ hàng giờ
    Trước cổng trường để bồi hồi nhớ mãi
    Trước cổng trường đón hồn thơ trở lại
    Để nỗi buồn da diết thấu vào tim.

                        Nguyễn Thị Ngọc Bích

                      Chia xa
    Xa rồi phấn trắng bảng đen
    Xa rồi bục giảng thân quen sớm chiều
    Xa rồi bao lớp trò yêu
    Trong tay quyết định về hưu đã cầm
    Xin chào bạn hữu có tâm
    Buồn vui chia sẻ, lỗi lầm bỏ qua
    Thương người từ nỗi thương ta
    Xin chào! Bởi cũng một nhà đấy thôi
    Chia tay lòng dạ bồi hồi
    Tiếc trường đang độ, mình thời phải xa.
    Ra về an hưởng tuổi già
    Mong sao trường mãi nở hoa xây đời.

                              Lê Thị Tước
            Lời tạ lỗi với Thầy
    Còn nhớ như in cái ngày hôm đó
    Thầy gọi tôi lên bảng để chữa câu
    Tôi nào biết đúng sai mà chữa?
    Thầy đã chau mày lặng lẽ hồi lâu.

    Còn nhớ như in điểm "không" hôm đó
    Thầy ghi ngay sau một phút phân vân
    Kèm dòng chữ: ".... tiếc là lười học"
    Và tôi ghét thầy, ghét lắm, trời ơi!

    Lại cũng nhớ ngày hôm sau nữa
    Đụng xe thầy ngay lối cổng vào
    (Sợ thầy biết tôi đi học muộn
    Tôi làm như chẳng thấy thầy đâu).

    Và cuối cùng, giờ sinh hoạt lớp
    Cũng chẳng hay thầy nói những gì
    Bởi tự nhủ: lại phê bình, nhắc nhở
    Quá quen rồi nên cũng chẳng cần nghe.

    Giờ nhớ lại, muốn gặp thầy, tạ lỗi
    Và giận mình, tôi giận chính tôi đây
    Chắc có lẽ tôi bị trời trừng phạt
    Để mãi đến nay chưa gặp lại thầy.


                      Nguyễn Thị Hằng

             Cô giảng bài
    Nắng mùa thu vàng tươi
    Mái tóc cô lấp lánh
    Đôi sợi bạc óng ánh
    Đẹp như niềm mê say.

    Giờ giảng văn sáng nay
    Giọng cô nghe ấm lạ
    Thu đưa hương lan tỏa
    Trời bồi hồi xốn xang.

    Ngoài sân phượng mơ màng
    Chú chích chòe lưu luyến
    Cô giảng bài "Nguyễn Khuyến"
    Câu thơ đắm nắng thu.

                Dương Hồng Nhung
              Nhớ Thầy
    Cây sân trường vẫn xanh
    Tóc thầy thì bạc trắng
    Một đời thầy lọc nắng
    Cho biếc lộc vườn đồi.

    Phấn trắng bảng đen ơi!
    Sông núi nào chẳng có
    Tấm lòng thầy để ngỏ
    Cho em vào ước mơ.

    Cho em những vần thơ
    Rắc nẻo đường em bước
    Thầy hướng cuộc đời về phía trước
    Dẫu bây giờ bài toán giải chưa xong.

                             Đỗ Duy Ngọc

    Nhắn tin cho tác giả
    Trương Duy Linh @ 22:36 06/06/2009
    Số lượt xem: 454
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Tranh Thủy mạc

    TRỞ VỀ ĐẦU TRANG

    CLICK VÀO ĐÔI CHIM